Bàn về câu nói: Phật tức tâm, tâm tức Phật.

Như trong đạo giáo có nói: “Nhân chi sơ, tính bản thiện” cũng chính là nói con người vốn ngay từ những ngày đầu đã có tính thiện rồi. Làm sao con người phải giữ tính bản thiện đó mãi.
image

Các bạn đồng tu thân mến

Con người ta là chủ thể của thế gian nhưng mấy ai biết lấy cơ hội được làm người vô cúng quý giá này để tu hành, lấy giới mà trang nghiêm thân, lấy Kinh mà y giáo phụng hành để  thoát ly sinh tử luân hồi, mau thành Bồ Tát Bất Thối, thành Phật? Họ cứ mải mê vui chơi trong nhà lửa mà không biết sợ, chẳng biết đường ra.

Người đời thường nói Phật tức tâm, tâm tức Phật mà không hiểu tâm là gì, Phật là gì? Họ đâu biết đó chính là tâm đăng hay là Nhiên Đăng đó.

Như ngài Thích Thanh Từ đã nói: “Người ta chỉ hay nói một chiều thuận là Phật tức tâm, tâm tức Phật chớ không ai nói ma quỷ tức tâm, tâm tức ma quỷ. Nếu có ai nêu được câu đó lên tức là đã đánh thức được cơn mê của lớp người muội tánh.(14)

Tại làm sao chỉ nói Phật tức tâm?

Phật tức tâm: Đó là nói về bản lai mỗi một chúng sinh đều có tính Phật trong mình và mọi người phải quay về với bản tính Phật của mình.

Như trong đạo giáo có nói: “Nhân chi sơ, tính bản thiện” cũng chính là nói con người vốn ngay từ những ngày đầu đã có tính thiện rồi. Làm sao con người phải giữ tính bản thiện đó mãi.

Chúng ta biết, là ai ai cũng có Phật tính ở nơi tâm. Thế mà tại sao trên thế-gian này đã có lắm người có những ngôn ngữ, hành động còn tệ hơn ma quỷ hoặc ác thú chốn rừng sâu? Có phải chăng ngọn tâm đăng đã bị đắm chìm quá sâu nơi tâm khảm(15) của lớp người ấy vì tham, sân, si, dục đã cấu thành bức màn vô minh càng ngày càng dày đặc, làm ngọn tâm đăng không thể tỏ rạng ra được? Rồi tất cả những hành động của lớp người ấy hoàn toàn do tham, sân, si, dục và những vọng thức(16) ngự trị làm chủ, dìu dắt họ ư? Người chưa tu hành đã là một nhẽ mà ngay cả khi đã cắt tóc, cạo trọc đầu rồi, mặc áo đắp y đeo tràng hạt ở chùa, khoe có bằng tiến sĩ mà còn giám nói “Phật A-Di-Đà không có và Tây phương Cực Lạc nhiều kim loại nên ô nhiễm v.v…” Họ cũng chẳng tin nhân quả, mặc sức nói bừa.

Đúng là “Phật tức tâm, tâm tức Phật” nhưng câu nói đó chỉ dành cho những ai thực sự giác ngộ, muốn tự trau nhiếp thân mình từ chỗ chưa hoàn thiện thành hoàn thiện, muốn tu hành để vươn lên từ phàm phu trở thành thiện nhân, rồi lên cao hơn là Thánh nhân và cao hơn nữa là thành Bồ Tát, thành Phật.

 

Ảnh thái tử Tất Đạt Đa thành Phật dưới cội Bồ Đề.

Cho nên, lời nói ra là Phật tại tâm của nhiều người vẫn hay nói, đó chỉ là sự ngụy biện, nói cho qua chuyện rằng tôi cũng biết đạo Phật, nhưng thực ra chẳng biết gì cả, thậm chí đã bước chân vào chùa rồi mà tâm trống rỗng chẳng thấy cái tâm Phật đâu?  Tâm đó nó nằm ở tiền của, địa vị, công danh, ở cái vui ngũ dục tầm thường v.v…nhưng vẫn nói được câu Phật tức tâm họ hòa lộn giữa người chân tu và người chẳng tu, giữa người tốt và người xấu, giữa vằng và thau, giữa kim cương và đất thó.

Vậy cách tốt nhất để phân biệt là gì? Đó là đem Kinh điển và giới luật nhà Phật mà soi vào thì sẽ thấy hiện nguyên hình là Phật hay là ma giả Phật; là thiện nhân hay ác nhân, là Thánh nhân hay quỉ.

Chúng ta nên biết ! Con người có hai mặt tốt và xấu, mật kia là tâm Phật và mặt trái là tâm ma. Trong các chùa chúng ta đều thấy có hai bức tượng là Ông Thiện và Ông Ác, thực ra hai ông đây chỉ là một mà thôi. Đó là vị Hộ Pháp.

Nếu ai giữ giới tự trau nhiếp tâm mình thì tâm Phật hiện bày, tâm ma biến mất nên Phật tức tâm, tâm tức Phật, ta là Phật. Như Phật Thích Ca Mâu Ni nói: “ Ta là Phật đã thành, các con là Phật sẽ thành”.

Còn nếu không giữ gìn tâm này thì tâm ma hiện ra, lúc đó có thể nói rằng: Ma ở tâm này, tâm này là ma. Và dù anh có nói ngụy biện, đắp y gì đi nữa anh vẫn hiện nguyên hình là ma, là quỉ. Hoàn cảnh đó khác gì khi Ngộ Không và Bát Giới, Sa Tăng đem kính chiếu yêu về soi mình vào thì thấy mình là con khỉ, con lợn và con rồng đâu?  Chỉ khi có thêm chữ Ngộ  tức là Giác ngộ vào thì tính Phật mới hiện ra. Lúc đó mới thấy mình là Tôn Ngộ Không, là Chư Ngộ Năng, là Sa Ngộ Tĩnh và rồi là Chiến Đấu Thắng Phật, là Hoan HỉPhật, và là Giác A-La-Hán.

Chúng ta là Phật tử, hiện đang là phàm phu, biết mình có tính Phật nhưng vì nhiều đời nhiều kiếp bị lòng tham, sân, si, tà tri, tà kiến là những bụi vô minh che lấp tâm Phật kia, nên thành ra phàm phu tục tử, nay học Kinh điển Phật, biết hồi đầu, đem giới luật nhà Phật để thực hành trau nhiếp tâm mình, mài chùi bụi vô-minh đi. Mỗi ngày một chút, dần dần bụi mờ sẽ hết và tâm Phật đến lúc chẳng còn thì tâm Phật lại hiện ra. Lúc đó, ta mới có thể tự hào mà nói rằng: Phật tức tâm, tâm tức Phật và ta đã thành phật.

Với bất kì ai dù mặc áo lam hay áo nâu, dù đầu cọ hay đầu

nhiều tóc, dù mặc áo mầu gì đội mũ cánh chuồn, đao đai gắn ngọc như ý hay áo sợi bông v.v…chúng ta cũng cứ nói lời mà Phật vẫn nói trong Kinh Pháp Hoa, phẩm Thường Bất Khinh Bồ Tát là: “Chúng tôi chẳng giám khinh quí ngài, quí ngài rồi sẽ thành Phật.”

Chúng ta hiện tại vẫn là Phật tử đang trên con đường tiến tu, trau nhiếp thân mình và cùng chúc nhau tinh tấn tu hành để tâm tức Phật.

 

 Xin tặng các bạn vài lời thơ sau:

Nước trong bởi cảnh tịnh thanh
Lời nói có đẹp, từ tâm thành lời
Giữ khẩu khó lắm ai ơi ! 
Giữ tâm thanh tịnh là lời đẹp ngay.
Tu tâm dưỡng tính ngày ngày,
Lời nói sẽ đẹp người người mến yêu.

Chúc các bạn đồng tu xa gần thân yêu của tôi ai ai cũng sẽ là Phật.

Ngày 11 tháng 4 năm 2017.

Trân trọng:

Quảng Tịnh Cư Sĩ.    

www.daophatngaynay.com
Từ khóa:
Ý kiến phản hồi


 Refresh

Các tin khác

Từ khóa tìm kiếm