Tu là sao? đây!

Cả đời chạm mặt chữ “tu”(*)

Mấy ai hiểu rõ sáng mù ra sao

Hiểu lầm quan niệm thấp cao

Phán phê đủ kiểu đón rào thế nhân

Ngó đồng bạn hồng trần bụi phủ

Cảm cảnh chung hạ thủ khích khuyên

Thân tâm này cũng trược phiền

Ngu thành hiến tặng vì miền độ tha!

Biết tài học quá là thô thiển

Song gắng mình góp nguyện hoằng dương

Sợ thân tàn bởi vô thường

Kéo nhau về chốn quê hương Lạc thành

Ai cũng có đành rành liên bảo

Ấy thế mà điên đảo vì “tu”

Chấp đen chấp trắng hỏa mù

Ngọn ngành công kích khôn ngu bác bài

Những quan niệm đúng – sai, hay - dở

Mượn lời thầy, Tổ mở huyền môn

Tượng trưng đả phá đại đồn

Trực tâm khai lối bát muôn lối về

Đường chật hẹp khó bề kể xiết

Xin chỉ tên phân biệt biểu trưng

Thông thường đại loại nga ngân

Những lời phát biểu lộng chân thế này:

“Thời khoa học tối ngày vật chất

Phí thì giờ trầy trật tu hành!”

Khác nào nói buổi văn minh

Chẳng quan tâm đến thần kinh con người!

Tức là nói lúc đời lạc hậu

Kiếp dã man đổ giậu mới tu?

Sống y loài giống thú, ngư

Quần quật cả kiếp đuối đừ vì ăn!

Xét cho rõ công bằng ngọn ngách

Thời đại nào thanh sạch văn minh

Tinh thần, vật chất quân bình

Bằng không sụp đổ chẳng hình dung đâu!

Có kẻ bảo: “Già đầu tóc bạc

Sức trẻ trung hưởng lạc ai tu?”

Chùa là viện dưỡng lão ư?

Cạn nguồn nhựa sống, hỏng hư mới vào?

Hay sóng gió thấp cao nếm trải

Chán chường rồi mới phải quay đầu?

Chẳng còn sinh thú nơi đâu

Tu hành chờ chết ngõ hầu thế chăng?

Xin mạn phép thưa rằng há dễ!

Quỷ vô thường yên để hay sao?

Hoa niên gõ cửa dắt nhau

Chớ nên biếng trễ gắng mau sửa mình!

Có người bảo: “Bệnh tình nghèo ngặt

Kẻ tật nguyền thiếu mặc thiếu ăn

Ra vào miếu tự ăn năn

Đương thời khỏe mạnh làm ăn kiếm tiền!”

Tức muốn nói chùa chiền an tịnh

Giống nhà thương, viện bệnh, tế bần?

Cho người nương gá tấm thân

Thuộc hàng bệnh hoạn, tâm thần xuống lên?

Nên biết rõ chắc bền mọi việc

Muốn thành công cuồng nhiệt hái hăng

Người thường hay có tài năng

Cũng cần tự sửa, tự răn mỗi ngày!

Có kẻ bảo: “Quanh vây tục thế

Tu xuất gia như thể tăng ni

Vợ chồng con cái làm chi

Biết bao quan hệ thê nhi buộc ràng!”

Nói vậy tức khoe khoang ngu tối!

Tu chẳng là chọn lối bỏ đời

Địa tâm hoen ố không thôi

Vào chùa phá quấy cũng rồi y nguyên!

Món trước mắt xuất miền tục thế

Kế tiếp theo bỏ bể trược phiền

Xa rời tam giới lưu liên(1)

Cả ba(2) đều đặng chơn hiền, chơn tu!

Lại kẻ bảo: “Âm u am cốc

Núi non mòn/ tượng vóc, chùa to

Bằng như thành thị lắm trò

Về nơi sơn thủy riêng lo phần mình!”

Cho thấy rõ tầm nhìn tiêu cực

Hiểu tu là nghiêm mật lánh đời

Không còn giây phút dạo chơi

Cắt nguồn liên lạc xa rời thế gian

Nên thấu suốt rõ ràng tích cực

Thương chúng sanh hết mực hoằng truyền

Kho tàng chánh pháp muôn thiên

Độ sanh nhập thế thâm huyền giáo nhân.

Lại kẻ bảo: “Phàm trần ép xác

Ăn chay nằm đất bạc chiếu manh

Ngủ ngồi, ăn ngọ thực hành

Mới là chơn thiệt đành rành người tu!”

Phật chẳng dạy lãng du vô định

Ăn dưỡng thân, tâm tịnh ở đời

Đoạn trừ phiền não căn thôi

Ấy thời mới quý ai ngồi ngủ hay?

Nếu ngồi ngủ hằng ngày giải thoát

Kẻ gật gù gắn mác Phật sao?

Muốn gì tìm hiểu sâu cao

Chớ mà phán định rêu rao dối người!

Lại nữa bảo: “Tu rồi tuyệt cốc

Chuối, quả, hoa, khoai sống qua ngày

Bằng dùng cơm với chi đây

Không tu chơn thật đến ngày nào nên?”

Soi cho rõ người hiền, người sáng

Phật Thích Ca, Tổ các tông truyền

Bát bình khất thực quanh niên

Cơm canh thanh tịnh cử kiêng món nào?

Vả lại xét như nhau cả thảy

Thảo mộc, cơm, quả rẫy ruộng trồng

Tánh người lập dị nghênh ngông

Muốn cho thiên hạ ngó trông hiếu kỳ!

Lại nữa bảo: “Tu gì ngon bổ

Phải y ông chỉ độ muối tiêu

Ớt, gừng với sả,… sớm chiều

Can chi thọ dụng đủ điều sắc hương?”

Ví như lúc đau thương rỉ máu

Ta chút chăm đau đáu kỹ càng

Phải chăng thương mối lo toan

Mà hằng chùi rửa, ngó ngang suốt ngày?

Thân nhơ nhớp nhưng đây “thuyền đạo”!

Thuốc như cơm dưỡng tạo sắc thân

Bằng ăn ớt thật tu hành

Ắt loài chim sáo, nhồng thành Phật mau!

Lại nữa bảo: “Tu sao uống thuốc?

Thân còn đau nhơ nhuốc thế ư?”

Thật! Ai cũng phải giã từ

Thân như thuyền tạm đưa người qua sông!

Phàm hữu tướng thể đồng hư hoại

Lẽ vô thường tự tại tiếp nghinh

Sanh, lão, bệnh, tử thường tình

Phật thân còn rã huống mình chúng sanh?

Tu tức sửa làm lành hướng thiện

Bỏ ác ma oan nghiệt quay đầu

Phải là thần thánh phép đâu

Đau thì uống thuốc bớt sầu thế thôi!

Lại kẻ bảo: “Cừ khôi chân đất

Nón không che và khất thực đi

Ghế không ngồi, ván chẳng khi

Mới là siêu xuất đúng vì chơn tu!”

Muốn đứng cửa dự lưu dòng giác

Có quá hơn bát vạn pháp môn

Thiền na, Duy Thức, Tịnh tôn

Thiên Thai cùng Mật,… một nguồn với nhau!

Hành khất cũng một màu như thế

Còn che dù, ván, ghế, giày mang

Luật nào có cấm ngang tang

Sa di,…, Bồ tát chưa hàng thấy nghe!

Lại nữa bảo: “Chỉ phe ta đúng

Hễ người tu muốn chứng theo ta!”

Bênh Thiền, bênh Tịnh, Pháp Hoa,…

Cớ chi tranh cãi một nhà sống chung!

Thuốc đúng bệnh thuốc dùng công hiệu

Pháp đúng người, pháp diệu, pháp hay!

Anh em như thể chân tay

Hẹp hòi bài xích trật trầy lại ta

Voi, mù mắt, sờ xoa, nhận xét

Người một câu khinh miệt lẫn nhau

Một chiều phán chóp đuôi, đầu

Trên cùng một thể chẳng đâu ở ngoài!

Lại nữa bảo: “Bi ai thế cục

Tu sẽ làm rã mục con người

Khốn cùng, nhu nhược, buông lơi

Nhà tan, nước mất nếu người đều tu!”

Tức quan niệm người như cục đất

Mặc ai lăn, véo, ngắt, vo tròn

Tu là chỉnh sửa luôn luôn

Tu không khiếp nhược, hùng cường lướt qua!

Tu dõng mãnh không la, không sợ

Tu đảm can dứt nợ hồng trần

“Xuất gia(2)” tìm đạo lý chân

Vượt bao trở ngại tìm lần tánh xưa!

Tu là sửa cái chưa được tốt

Tu là rèn, thêm bớt đúng nơi

Sát nhân, hại vật, cướp đời,

Dâm tà, phóng túng, buông lời thị phi,

Thuốc, rượu đó vứt đi, ngu muội!

Tránh thứ làm thiêu rụi thân tâm

Hay – làm, dở - bỏ: tu hành!

Sửa tà theo chánh chóng thành nghĩa nhơn

Bỏ mê tín, dị đoan, xăm, bói,…

Sửa quấy thành tên gọi thuận hòa

Thương người, hiếu đễ mẹ cha

Dâm tà gạt bỏ, điều hòa lửa sân

Tu sửa vọng thành chơn trí sáng

Vọng thức thành bốn toán trí(3) minh

Sửa phiền não, đoạn thất tình

Trần lao bùn đất hóa tinh Bồ đề

Sửa sanh tử trở về chốn cũ

Cội Niết bàn thành tựu thế thôi!

Sửa triền phược, xóa luân hồi

Thong dong tự tại thoát rồi lửa mê!

Sửa phàm tục ê hề nhơ nhớp

Hóa thánh hiền nhiễm trược vứt đi

Chúng sanh thành Phật tức thì

Thường, Lạc, Ngã, Tịnh có chi xa vời?!

Nói tóm lại cũng vì hư dối

Vọng thành Chơn là lối sửa tu

Xấu xa, tàn bạo, lao tù

Sửa cho thành Thiện mặc dù khó khăn

Sửa tồi tệ, cong oằn, mục nát

Sửa cho thành lầu các(4) Mỹ(5) quan

Tu cho thực tế rõ ràng

Nào đâu kỳ thị xứ đàng chốn đâu!

Cũng chẳng có kỳ cầu phức tạp

Ngộ bổn tâm dung nạp hư không

Pháp thân nhục thể cũng đồng

Mong người nhìn rõ cười trông huyễn mờ!

Hoàn tất 8/4/17

Một số chú thích:

(*) Chữ “tu”: nói đơn giản là sửa. Do đọc “Bản đồ tu Phật” của Hòa thượng Thích Thiện Hoa mà cảm tác. Tác giả mong muốn qua bài viết này sẽ góp phần truyền tải những khái niệm đơn giản nhất về chữ tu mà đại đa số những người tác giả tiếp xúc hiện nay đang vướng phải. Qua đó mong muốn mọi người hãy tìm hiểu Phật giáo và áp dụng những diệu lý sâu màu mà Đức Phật muốn gởi gắm vào cuộc sống hằng ngày.

(1)              Lưu liên: liên tục không dứt. Còn một ý riêng của tác giả là nơi tam giới ô trược lưu giữ những hoa sen báu.

(2)              Xuất gia: về mặt lý. Phải đạt đầy đủ ba ý nghĩa của xuất gia là: xuất thế tục gia, phiền não gia và tam giới gia.

(3)              Bốn trí: Đại viên cảnh trí, Bình đẳng tánh trí, Diệu quán sát trí, Thành sở tác trí.

(4)              Lầu các: ý tác giả là mỗi người là một viên gạch. Muốn có một xã hội tốt đẹp hơn, muốn trở về bổn thể thì tự mỗi người là một viên gạch tốt của ngôi nhà Chơn Ngã.

(5)              Chơn, Thiện, Mỹ: hễ điều gì Chơn thật ắt phải thiện và phải đẹp. Trở về Chơn tâm cũng lại như vậy.

www.hoangphaphanoi.com
Từ khóa:
Ý kiến phản hồi


 Refresh

Các tin khác

Từ khóa tìm kiếm